Tôi đã chọn một khóa học thật “kỳ lạ”

Tôi đã chọn một khóa học thật “kỳ lạ”

Gregory dẫn chúng tôi đi dọc con đường Thame River từ Tower Bridge đến Greenwick Park vừa đi vừa giới thiệu về lịch sử của từng địa điểm và hỏi thăm về kỳ nghỉ Giáng sinh của chúng tôi. Đó là vào một ngày cuối năm 2019, thầy giáo của chúng tôi- Gregrory Thompson, cũng là trưởng bộ môn, gửi mail cho cả lớp để ‘rủ’ những ai đang ở London dịp nghỉ lễ tham gia đi bộ từ Tháp London đến Công viên Greenwich. Chặng đường cũng ngót ghét hơn 8 km trong thời tiết 4-5 độ ở London.

Đến ngày khởi hành, có 10 người xuất hiện ở điểm hẹn. Thầy giáo của chúng tôi có vẻ ngạc nhiên vì có đông người tham gia hơn ông nghĩ. Chúng tôi bắt đầu đi từ 10:30 AM và vừa đi vừa trò chuyện về đủ thứ trên đời. Chúng tôi nghĩ Gregory sẽ hỏi cảm nhận của mọi người về khóa học, nhưng không, ông chỉ hỏi chúng tôi đang cảm thấy như thế nào, có ổn không, Giáng sinh đã đi những đâu. Cảm giác thân quen như những người bạn đang nói chuyện với nhau vậy. Nếu gặp Gregory ngoài đời chắc chắn không ai nghĩ ông từng là Giám đốc của một nhà hát, và là trưởng bộ môn của một trường đại học, là một người sinh ra và lớn lên ở London. Ông luôn xuất hiện với mới tóc xoăn rối điểm vài sợi bạc, với chiếc áo gió thể thao màu nõn chuối và đôi giày cũ kỹ. Nhưng ông luôn khiến chúng tôi thấy thoải mái trong lớp với những trò đùa hay câu nói hài hước làm cả lớp cười phá lên.

Lớp chúng tôi đã có những ngày khởi đầu không mấy suôn sẻ khi một số sinh viên không nhận được thông báo về thay đổi của môn học trước khi nhập học. Cụ thể là hai bộ môn của khoa Nhân học sẽ thay thế cho hai môn được dạy bởi Khoa Kinh doanh. Nói chính xác là chúng tôi không hiểu tại sao một khóa học về Doanh nghiệp lại được dạy đa phần bởi Khoa Nhân học. Những sinh viên không hài lòng hoặc là sẽ chuyển sang khóa học khác hoặc sẽ khiếu nại nên khoa. Tôi nằm trong số những sinh viên được thông báo từ trước về những thay đổi này và tôi đồng ý với những thay đổi đó. Bởi theo tôi, ngành của chúng tôi là Doanh nghiệp sáng tạo, sản phẩm sẽ rất khác với các lĩnh vực kinh doanh khác và những môn học mới được đưa vào đã được thông báo rất rõ là dựa trên góp ý của sinh viên khóa trước. Vậy đương nhiên nó sẽ phù hợp hơn với lĩnh vực của chúng tôi. Thế nhưng năng lượng trong lớp những tuần đầu khiến tiến độ lớp học thật trì trệ. Gregory đã gặp rắc rối với khoa về đơn khiếu nại. Ông đã có một buổi ngồi nói chuyện với cả lớp sau đó để xin lỗi và giải thích kỹ hơn về những môn học mới được đưa vào.

Nhưng có lẽ phải đến tận hôm nay, chúng tôi mới thực sự hiểu mục đích của Gregory khi đưa hai bộ môn mới đó. Nó thực sự khiến chúng tôi suy nghĩ về việc kinh doanh với mục đích xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, một khóa học đầy nhân văn và cách tiếp cận cũng thực sự sáng tạo.

Họ không dạy chúng tôi cách làm sao để chạy quảng cáo hiệu quả và tiết kiệm. Họ muốn chúng tôi hãy quên việc đó đi và bắt đầu xây dựng một cộng đồng và chi 0 đồng cho việc quảng cáo.

Họ không dạy chúng tôi làm sao để ‘thắng’ trong cuộc chiến cạnh tranh khốc liệt mà lại dạy chúng tôi hợp tác với nhau như thế nào trong một tương lại đang thay đổi liên tục.

Họ không dạy chúng tôi làm sao để trở thành những doanh nhân thành công mà lại muốn chúng tôi đi sâu vào bên trong để tìm giá trị cốt lõi của chính mình. Tại sao chúng tôi lại muốn làm điều mà chúng tôi đang làm?

Họ không dạy chúng tôi làm sao để trở thành những người lãnh đạo quản trị tốt mà lại dạy chúng tôi cách quan sát, cách kết nối không dùng lời nói (leader without leading), cách điều tiết nội lực ở bên trong, cách ứng tác (body improvisation)  để luôn thấy mình tự tin và tràn đầy năng lượng.

Và ‘lạ’ hơn, thay vì muốn chúng tôi hãy tạo ra một doanh nghiệp triệu đô, họ lại khuyến khích chúng tôi xây dựng một doanh nghiệp, một tổ chức khiến chúng tôi luôn tự hào.

Buổi đi bộ của chúng tôi dự kiến sẽ kết thúc lúc 3 giờ chiều nhưng phải đến 6 giờ tối chúng tôi mới đến được Greenwich Park. Lúc này chỉ còn lại 4 đến 5 người, một số bạn khác có việc bận nên đã xin phép rời đi trước. Chúng tôi ghé vào một quán Pub mà theo như Gregory thì đó là một quán pub lâu đời ở London. Tôi kể về Giáng sinh của mình với một gia đình người Anh, về chuyến thăm quan quê hương Shakespeare với cô bạn cùng lớp, về những kỳ vọng ở học kỳ tới, về bài luận, vv. Nhưng cho dù là chủ đề gì, thì giữa chúng tôi không còn khoảng cách của một trưởng bộ môn và sinh viên nữa mà giống như một người thầy giàu kinh nghiệm đang cố gắng giúp đỡ sinh viên sắp xếp lại những ý tưởng còn đang hỗn độn của mình.

Nhờ có buổi đi bộ ngày hôm đó, tôi mới nhận ra hoàng hôn ở London thật đẹp. Nếu có một ngày tôi không còn ở đây nữa, điều tôi nhớ nhất về London sẽ là bầu trời, người thầy đáng kính và những người bạn.

Ảnh minh họa: Hoàng hôn ở phía bên kia bờ London.

Bài viết: Linh Luyện – Chevening 2019/2020
Hình ảnh: Linh Luyện – Chevening 2019/2020


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *